fbpx

CÂU CHUYỆN BÀ CHỦ TẬP ĐOÀN TRẺ TUỔI, CHƯỞNG MÔN VÀ CÁI GƯƠNG

Cô gái: “Chưởng môn ơi sao con khổ quá yêu ai rồi con cũng bị bỏ rơi?”

Chưởng môn: **Khẽ chỉ vào tấm gương, rồi quay mặt vào tường**

Cô gái: “Con hiểu rồi, có phải ngài muốn nói bản thân con cần yêu người ta thật sự trước phải không?”

Chưởng môn: “Không”

Cô gái: “Vậy có phải con chưa đủ xinh cần đi phẫu thuật thẩm mỹ để max ngon max xinh không ạ?”

Chưởng môn: ** thở dài** “Không”

Cô gái: “Ông thần thần bí bí củ (!) à, đóng tiền tư vấn thì đắt lại còn ra vẻ abc xyz làm mầu. Tóm lại như nào, ko trả tiền đây bà đi về?”

Chưởng môn: “Con bình tĩnh, ngồi xuống nghe ta nói nào. Tiền thì không trả lại đâu cô gái, ta chỉ có vài lời muốn con suy ngẫm. Con gặp rất nhiều đau khổ trong cuộc sống này bởi vì CON ĐANG SỐNG NHƯ MỘT CÁI GƯƠNG. Con đáp trả lại mọi thứ xấu đến với con bằng chính nó, chính vì vậy mọi người sẽ rời bỏ con ngay khi họ hay chính con làm việc gì đó xấu với nhau, dù việc ấy nhỏ bé thế nào. Vậy thì bây giờ ta muốn con thử thay đổi mình, thử một lần SỐNG NHƯ MỘT TẤM GƯƠNG. Họ sẽ dùng con để soi ngay cả khi họ xấu nhất hay đẹp nhất, còn con thì không cần nhìn thấy họ. Để tự họ thấy rằng con có ích trong cuộc đời họ như thế nào thì họ sẽ muốn trân trọng, vậy là đụ”

Cô gái: “E hiểu rồi, lớp MFA còn slot nào nữa không Anh để em đóng tiền cho lũ nhân viên đi học hết ạ?”

Chưởng Môn: ** Thở dài ** “A Hết lâu rồi, chờ tháng sau đi học em nhé”

👉🏻👉🏻👉🏻 XẾP HÀNG CHỜ THÁNG SAU Ở ĐÂY: www.ChapAllThay.com

#chapallthay

#chuongmonlongsat

Đánh giá bài này

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.